Những cái chết rất tức tưởi mà không ngờ đến

Cách đây vào mùa hè năm ngoái 2019, tôi có ghé vào một quán café bên bờ kè sông rất lãng mạn và đẹp bởi những ánh đèn neon in xuống dòng sông, đu đưa theo gợn sóng nhỏ trông cảm giác rất yên bình. Quán café này nằm ở ngay quận Phú Nhuận, gần khu đường Phan Xích Long với rất nhiều giải trí, ăn uống từ những thương hiệu nổi tiếng được thuê mặt bằng ngay tại đây. Một khu được gọi là rất sầm uất vào buổi tối dành cho giới trẻ thích khám phá Sài Gòn về đêm là như thế nào.

Lúc tôi vào quán café thì tầm cỡ 20h40, một cô bé bồi bàn rất xinh ra oder với nụ cười tươi tắn. Tôi vui vẻ chỉ gọi 1 ly cà phê sữa thôi. Ngồi một lát tầm hơn 10 phút thì thấy một cậu bạn cũng là nhân viên phục vụ của quán cầm bill ra tính tiền và nói như là đang nhắc: “Quán bên em tầm 10h tối là đóng cửa rồi ạ. Anh cho em xin tiền tính bill”. Tôi vui vẻ nhìn bill và thanh toán, chứ biết làm cách nào nữa khi ly café mới mang ra chỉ vừa uống được 1 ngụm thôi.

Tôi chợt nghĩ trong đầu, nếu tinh tế hơn, cô bé có nụ cười tươi kia phải nhắc mình trước khi đặt cái mông xuống ghế rằng: Anh cứ gọi đồ uống, bên em sẽ làm sẵn ly quai xách về cho anh ngồi ở đây, và hơn 15 phút nữa là 22h bên em sẽ đóng cửa, nên mong anh thông cảm. Hoặc anh muốn ngồi lâu hơn thì hẹn anh vào dịp khác quay lại.

Tôi không quay lại nữa và bẵng đi một thời gian tương đối cũng gần 1 năm mới tìm quán café ngày nào đã “đuổi khéo” mình. Và kết quả là không còn thấy quán đó, café đã đóng cửa và chuyển sang loại hình kinh doanh khác là một tiệm bánh mì mới to đùng với nhiều ánh đèn sặc sỡ đủ màu sắc. Nhìn mà muốn rối mắt, không còn phân định được quán đang kinh doanh bánh mỳ kiểu Việt hay bánh mỳ kiểu Âu. Tôi thắc mắc trong đầu là không biết chủ của quán café năm xưa có phải là chủ của tiệm bánh mỳ này luôn, hay là một người chủ khác?

Vâng! Câu chuyện tôi muốn chia sẽ đầu tiên trong chủ đề hôm nay đó là “Dù bạn đang làm việc gì và ở đâu thì xin vui lòng đừng giống nhân viên quán café ở trên”.

Thêm một câu chuyện thứ hai. Cách đây vài tuần trước, tôi cùng bạn gái đi ăn sáng ở một quán bún bò Huế khá ngon. Mọi thứ đều ổn, từ giá, đến phục vụ. Cảm thấy hài lòng tương đối, đâu đó 8/10. Đến lúc ăn xong, dắt xe ra về và tôi cũng không quên hành động ga-lăng của mình đó là đeo mũ bảo hiểm cho cô nàng và hất cái gác chân xe ra cho bạn gái leo lên  để choàng cái tay về phía trước ôm eo tôi lại, cảm giác ăn xong bụng to ra mà được ôm thì quá tuyệt.

Trên đường đi về thì tôi có hỏi: “Em có muốn ăn ở đó nữa không?”. Câu trả lời tôi nhận được là KHÔNG. Lý do đơn giãn nhưng rất bất ngờ và hết hồn. Đó chính là từ chú bảo vệ quán bún bò Huế đó.

Chú bảo vệ đó chẳng có bất cứ hành động khiếm nhã hay nói năng sổ sàng gì hết, nhưng khi gửi xe bạn gái tôi bảo đừng viết số bằng bút phấn lên yên xe, chú bảo vệ vẫn cứ viết lên.

Bởi vì lúc về ngồi lên thì lại dính phấn đầy váy. Thế là dù quán ngon nhưng nàng vẫn quyết định không bao giờ quay lại chỗ đó.

Vậy chuyện này, người chủ quán đó có biết không? Chả ai biết rằng mình đang mất khách hàng từ những điều rất đơn giản và nhỏ nhặt cả. Rất rất nhỏ nhặt.

Thật kỳ lạ khi mà vị trí cực kỳ quan trọng: Người tiếp xúc khách hàng đầu tiên khi họ đến quán. Người cuối cùng họ nhìn thấy khi rời khỏi quán. Lại là người không được tuyển dụng kỹ lưỡng, không yêu cầu, không tiêu chuẩn gì cả. Thường các người chủ sẽ thuê luôn bảo vệ của đối tác thứ 3 “cho tiện”. Và chính vì cái sự tiện đó, bạn mất bao nhiêu khách hàng mà không biết. Và hơn nữa, mất luôn hàng triệu cơ hội để làm khách hàng wow lên và ấn tượng với dịch vụ của bạn. Chưa kể họ còn nhiều lần phát ra tín hiệu “hết bàn”, “không nhận khách” vì sợ nhiều xe quá, rủi ro. Lỡ mà mất mát thì không đền nổi. Nên thôi, mất đi một vài khách cũng chả sao, dù sao giờ cũng đông rồi.

Chúng ta thường chết vì những điều chúng ta không biết, và trong kinh doanh thất bại cũng vậy. Nên tôi gọi chủ đề này có tiêu đề là “Những cái chết rất tức tưởi mà không ngờ đến”

Nếu có dịp bạn hãy đến Thế Giới Di Động, hoặc The Coffee House xem thử. Khi bạn đến, ngáo ngác chuẩn bị cất tiếng hỏi chỗ để xe thì bất chợt có tiếng vang lên “Cứ để xe ở đấy đi em ơi!” Vừa cất tiếng vang xong là người đó Cúi chào bạn. Khi ra về thì dắt xe cho bạn, chào thêm lần nữa. Trời nắng thì xe có tấm che cho không nóng yên. Phấn không bao giờ viết lên yên, và viết lên xong luôn lau sạch trước khi trả xe cho khách.

Cùng lúc đó, tại nhiều quán ở Sài Gòn. Trưa nắng chạy đến, bảo vệ ngồi coi điện thoại chỉ tay để chỗ kia nhé, không khóa cổ nhé. Và dù bạn đã cho xe vào rồi mà không đúng ý thì vẫn bắt bạn chạy lại chỗ tít xa kia. Để làm gì? Đỡ phải dắt xe dồn lại, cho đỡ mệt. Chưa kể còn có nhiều màn làm khó làm dễ rất nực cười.

Và kết quả với những quán có bảo vệ như thế có nghĩa là sao?

– Khách thấy vui, ra gặp bảo vệ xong bớt vui.

– Khách không hài lòng ra gặp bảo vệ xong về chê. Ai rủ đi đến lại là lập tức xua tay. Mặc dù quán bán đồ ăn rất ngon.

– Còn tệ nhất là ai đang bực mình vì phục vụ quán hoặc vì điều gì đó, ra về gặp bảo vệ còn điên tiết hơn. Về nhà bóc phốt trên cộng đồng mạng, làm quá lên chỉ vì đỡ cái tức trong người.

Còn “cái chết” tại nhà hàng Golden Cook thì sao?

Qua 2 câu chuyện tôi được trải nghiệm ngoài thực tế của bản thân mình. Tôi đút kết lại và cũng kiêm luôn vị trí rất quan trọng này, đó là: Chú bảo vệ.

Khi Qúy vị đến với nhà hàng Golden Cook, không chỉ là đảm bảo vệ sinh an toàn thực phẩm, không hẳn là chỉ có chất lượng của món ăn ngon. Mà ngoài ra, bạn sẽ cảm nhận được từ khâu phục vụ rất ân cần và chu đáo.

Cái tinh tế hay ở chỗ đó là: Chỉ cần liếc đôi mắt nhìn Thực khách là hiểu được khách đang muốn gọi nhân viên phục vụ. Không cần phải quá ồn lên bởi những tiếng gọi Em ơi, Anh ơi,.. làm mất đi không gian sang trọng tĩnh lặng của nhà hàng.

Chưa hết, cái chú bảo vệ Golden Cook sẽ để ý từng con người, từng khuôn mặt khi lái xe hiệu gì, kiểu dáng gì để đến lúc dắt ra thấy ai đó lạ lái chiếc xe đó là không đúng chủ rồi. Hoặc viết phấn đánh số chắc chắn không bao giờ viết lên yên mà để dành chỗ đó vào một nơi nhận diện ra dễ dàng nhất, dễ lâu chùi nhất.

Bạn sẽ được tận mắt nhìn chú bảo vệ đánh xe ô tô của vào tầng hầm rất an toàn và cẩn thận. “Anh đưa em đánh xe vào giúp cho, cả nhà mình cứ lên trên nhà hàng, em đánh xe vào xong là lên đưa chìa khóa cho anh liền ạ”. Cảm giác như thế nào khi bạn nghe chú bảo vệ nói câu đó? Có phải như đang ở khách sạn 5 sao, khách VIP được phục vụ tận răng hay không nhỉ?

Nhưng có một chi tiết nhỏ là nếu khách đi xe sang, mắc tiền quá thì chú bảo vệ ấy không dám đánh xe vào dùm đâu nhé! Lamborghini hay Ferrari thì chú cũng không dám nẹt bô ầm ầm đâu.

Vâng! Đút kết lại, đó là những gì tôi muốn chia sẽ cùng với Qúy vị và cũng muốn truyền tải đến các Thực khách khi đến với Golden Cook. Các bạn sẽ được “chết vì phê” trong phong cách phục vụ tận tình và đầy tinh tế. Chứ không phải là “cái chết bất ngờ” như 2 câu chuyện ở trên. Hãy đến thưởng thức món ngon và được trải nghiệm phong cách phục vụ của chúng tôi.

Nhà hàng Golden Cook: Số 98 Lê Quang Định, phường 14, quận Bình Thạnh, TP. Hồ Chí Minh.

TÔI cảm ơn và hẹn gặp lại Qúy vị trong chủ đề mới tiếp theo! Bật mí thêm: Chủ đề về món ăn của  Golden Cook đã xuất hiện cách đây 500 năm trước công nguyên.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Scroll to top